Ngày Tết thầy cô, món quà của các trò là các bông hoa dại

0
400

Người thầy dân tộc Thái “cắm bản” vùng biên

thầy giáo Vi Văn Thỏa – người dân tộc Thái, sinh năm 1983 hiện đang công tác tại trường Tiểu học Trung Lý 2- quận Mường Lát- tỉnh Thanh Hóa.

Trường tiểu học Trung Lý 2 là trường mới gia su van uy tin được tách ra từ trường tiểu học Trung Lý thuộc phố biên thuỳ vùng cao, vùng mang điều kiện kinh tế thị trấn hội đặc biệt khó khăn. Nhà trường với 6 điểm trường nằm phương pháp xa nhau, điểm trường xa nhất cách trường chính 15km, giao thông chuyển động khó khăn hay bị chia cắt về mùa mưa lũ.

Thầy Thỏa nhớ như in chiều mưa tháng 8 trong buổi trước tiên đi nhận công việc tại bản Lìn thuộc trường tiểu học Trung Lý 2, phố Trung Lý, huyện Mường Lát, thức giấc Thanh Hóa lúc đẩy xe máy qua những đoạn con đường đất lầy lộithậm chí trên đường đi còn nhận ra con lươn chết giữa đường”, thầy Thỏa nhắc lại.

Mùa mưa, con sông Mã ngập lên buộc những thầy cô muốn vào điểm trường thì phải đi bè do người dân tự đóng bằng cây luồng đưa cả xe và người qua vùng nước ngập và đến hiện tại vẫn tương tự.

thầy giáo Vi Văn Thỏa trong lễ tuyên dương thầy, cô giáo “cắm bản” điển hình đang công tác tại 64 huyện nghèo tại chương trình ” Sẻ chia cộng thầy cô” 2015 (Ảnh: Thùy Linh)

Vào đến điểm trường thì ko mang điện mọi sinh hoạt diễn ra bằng đèn dầu và đến nay cũng chưa với điện về đến bản. Mọi sinh hoạt khi đấy đều lấy nước ở suối, múc nước suối để nấu cơm, rửa bát, để tắm giặt…

Biết trước rằng Mường Lát là địa bàn hết sức cạnh tranh, biết trước lên ngừng thi côngĐây sẽ khó nhọc nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ nghề bởi tôi nghĩ 1 điều rằng, mình chọn học nghề này và đã thấp nghiệp và hơn hết là cảm thấy hạnh phúc khi đứng trên bục giảng.

Chính niềm hạnh phúc ngừng thi côngĐây đã thôi thúc để đưa ra quyết định lên Mường Lát công tác, may mắn thay tôi luôn nhận được sự cổ vũ của gia đình nên phần nào yên tâm công tác.

Và lại, càng ở địa bàn khó khăn thì tình cảm đồng nghiệp, mang bà con dân bản sống rất tình cảm, quý thầy cô giáo, ngày một thân thiết dần dần thành quý mến nên cứ thế làm cho mình quyết tâm hơn”, thầy Thỏa tâm tình.

học trò ở đây chủ yếu là con em đồng bào dân tộc H’Mông. Đời sống cạnh tranh nên cha mẹ các em phải mài miệt phát nương, làm rẫy, ít mang điều kiện đốc thúc con loại tới lớp.

Thầy Thỏa nhắc rằng: hiện giờ chúng tôi đang phải đi chuyển di học sinh tới trường vì mùa này là mùa làm nương, học sinh thường theo ba má lên rẫy hoặc ở nhà chăn bò, trông em giúp bố mẹ nên cứ thấy học sinh vắng là chúng tôi phải đi vào bản ngay.

8 năm “cắm bản” vùng biên nghèo khó Mường Lát ko với điện lưới, thông tin liên lạc cạnh tranh nên phổ biến hoàn cảnh làm mỗi lần nhớ lại không khỏi xót xa.

Trong một lần, học trò bỏ về giữa buổi, tối hôm ngừng thi côngĐây, tôi vào nhà học trò mong gặp phụ huynh để chuyển di em tới trường nhưng khi bước vào căn nhà khiến cho bằng tre, nứa thấy học sinh đang ăn bát cơm chan nước sôi, bên cạnh là nồi tóp mỡ và biết rằng tối hôm chậm triển khai em phải ở nhà một mình, ba má em ngủ lại trên nương, không về”, thầy ngậm ngùi san sớt.

Thầy Thảo xót ra: “Tôi chỉ mong cho đời sống kinh tế người dân ở đây được nâng lên để giảm bớt đi phần nào sự thiệt thòi của học sinh nhất là lúc mùa đông tới phổ biến em vẫn đi chân đất, ko với xống áo ấm, ngồi trong lớp học mà run cầm cập. Thương lắm. Và nhìn thấy học trò tiến bộ mỗi ngày là vui rồi”.

Nguồn Thanh Xinh tổng hợp internet

NO COMMENTS