Kỷ niệm 1 thời thầy giáo sinh viên của một bạn Ngoại Thương

0
311

Trong suốt quãng thời kì là sinh viên của trường Đại học Ngoại Thương Tp. Hồ Chí Minh, tôi đã dành hơi nhiều thời kì cho các hoạt động đoàn đội và cả việc đi khiến thêm để tích lũy kinh nghiệm, tạo sự năng động cho bản thân. Kỷ niệm yêu mến và khó phai trong tôi là một thời thầy giáo sinh viên kèm cặp một cô bé lớp 3 tên Thùy.

=====>>> Tham khảo gia sư  môn vật lý tại nhà Hà Nội :  https://giasuviet.com.vn/gia-su-vat-ly.html

Kỹ niệm đi dạy của 1 bạn sinh viên Ngoại Thương (hình minh họa)
Do đặc trưng công tác, ba má Thùy bận rộn tối ngày nên em sống chính yếu cùng bà nội. Bà cũng thương cháu thiếu thốn tình cảm cha mẹ nên cũng chiều chuộng và vô tình đã làm “hư” cháu mình. Bà nội Thùy chia sẻ: “gần như từ năm lớp một đến khi lớp 3 tôi nhận dạy kèm em, buổi học nào bà đi đón Thùy đều phải nghe những phản chiếu về việc lười học bài, chép bài từ cô giáo chủ nhiệm. Và hầu như ngày nào em cũng phải ở lại lớp để hoàn thiện nốt bài vở trên lớp cô giao”.
 

Trước trạng thái học tập của Thùy, bố mẹ học sinh em đã thuê giáo viên dạy kèm ngay từ năm học lớp một. Nhưng đích thực nhiều gia sư đã bất lực vì sự quá không chịu thương chịu khó của Thùy. Các thầy cô giáo dạy kèm đích thực đã không đủ bền chí để kèm cặp cô bé.

Bà em cũng mong tôi nỗ lực viện trợ để Thùy tiến bộ, cho ba mẹ em yên tâm khiến cho việc. Chứ bà cũng không còn cách nào để khuyên bảo được Thùy trong học tập. Bà cũng đã nhờ gia sư chủ nhiệm nghiêm khắc có, mềm dẻo có nhưng thực thụ với quỹ thời kì ít oi khi mà sỹ số lớp đông tương tự. giáo viên chủ nhiệm cũng chẳng thể đủ thời kì để kèm cặp và chấn chỉnh được em vào quỹ đạo học tập như những học sinh thông thường khác. vì thế, Thùy luôn trong danh sách học trò cá biệt.

Bà Thùy cũng buồn vì chưa bước vào cửa lớp nghe phản ảnh của thầy giáo chủ nhiệm thì ngay hành lang sân trường, quý khách trong lớp đã thi nhau tíu vào bà nhắc tội bạn Thùy bị cô phạt vì chưa làm bài nọ, chưa chép bài kia, nộp vở trắng…

Chỉ nghe bảng “thành tích bất hủ” đó đã làm cho tôi gợn lòng. Nhưng tôi không cho phép mình chùn bước. Trong hoạt động đoàn đội, tôi được Tìm hiểu là 1 người nhiều năm kinh nghiệm thuyết phục. Tôi nhận lời sẽ giúp bà dạy kèm Thùy để thay đổi nề nếp, thái độ học tập và kết quả học tập của em.

Những buổi đầu tiếp xúc với Thùy, tôi Tìm hiểu đây là cô bé có nhiều tâm cảnh cảm xúc. Vẻ mẫu mã, Thùy khá xinh xắn, nhanh nhẹn, lễ phép. Những bài tập tôi giao về kiến thức cũ và mới đan xen, Thùy hoàn thành chóng vánh. Chỉ có một đôi bài tập suy luận cần tay nghề tăng tiến là tôi phải giảng giải Thùy mới hiểu. Sau đó, tôi cho lại dạng bài tập đó, em mau chóng hoàn tất mà chẳng hề tốn quá nhiều thời gian.

Bà Thùy cũng cảm thấy vui mừng ra mặt vì có lẽ tôi đã chinh phục được “sự lười” của cô bé. Nhưng không, hôm nào đến dạy kèm Thùy, bà cũng than vãn với tôi, không hiểu tôi có sức lôi cuốn gớm ghê thế nào làm cho con bé hoàn thành bài vở nhanh nhẹn thế. Bởi ngày nào lên lớp, Thùy vẫn chứng nào tật ấy, chỉ ngồi chuyện nọ, việc kia, bài vở không chép, không khiến. Cuối giờ người dạy học rà soát vở trắng suôn sẻ.

Tôi cổ vũ bà và tĩnh tâm đi mua những uẩn khúc từ cô bé. Tôi nhẹ nhõm hỏi sao Thùy không khiến bài, viết bài trên lớp thì được em trả lời 1 câu là không thích. Tôi đành đưa ra kế sách rằng: “Vậy thôi, giả như hôm sau Thùy không làm cho bài, viết bài trên lớp, cô sẽ xin bà nghỉ dạy em”. Nghe đề cập vậy Thùy cau mày và khổ cực nói: “Nếu em ngoan ngoãn khiến bài, chép bài cả tuần, cô vẫn dạy và chơi với em nhé”! Tôi gật đầu và thấy cay cay nới khóe mắt. có lẽ con bé thiếu thốn tình cảm bố mẹ, nó ước ao và cần được chia sẻ, vui chơi, vỗ về. Dù sao, bà cũng là thế hệ khác, cũng có một khoảng cách rất xa để có thể mang lại cho nó niềm vui đó.

diễn ra từ tôi nhận lời hứa đó, có hôm cuối tuần tôi đã phải đưa con bé đi công viên, đi siêu thị… Nhưng đổi lại đã có phản hồi hăng hái từ giáo viên chủ nhiệm làm bà em vui lắm.

Tôi cũng cảm thấy tự tin vào bản thân mình hơn khi đứng trước mọi việc khó. Rồi tôi cũng dạy kèm con bé cho đến khi tôi ra trường và nó học hết bậc tiểu học.

Ngày sinh nhật con bé, tôi là khách mời danh dự, bà và bố mẹ Thùy rất vui nói lời hàm ơn tôi rối rít. Còn Thùy, nó lấy 2 quả sơ ri duy nhất trên chiếc bánh gato dành tặng tôi vì biết tôi thích ăn món đó. Tôi biết, đó là những tình cảm thành tâm nhất của một đứa trẻ thơ ngây dành tặng tôi. Tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc.

Nguồn: Tổng hợp mạng

NO COMMENTS