Giáo dục giống ban phát, miếng cơm ko biết xúc ăn, còn làm được việc gì?

0
299

Ban phát vật chất – Thừa mà thiếu

sở hữu phải nguyên nhân trước đây trung tâm gia sư hà nội chúng ta kham khổ nên không muốn để con Tôi thiếu thốn? Thế là những công thức đầy chất dinh dưỡng được vận dụng vào từng bữa ăn.

cách thức chế biến đơn điệu và bệnh “nhồi” dẫn đến hệ lụy ăn là phải ra khỏi nhà, vừa ăn vừa chơi điện thoại hay xem tivi. to lên ta luôn hỏi “Mai con thích ăn gì”? một thắc mắc rất đơn giản mà tạo ra cho con lề thói được chuyên dụng cho.

Dần dà những cô ấm, cậu chiêu miễn dịch một số đồ ăn, hay sau này lề thói đòi hỏi từ người khác. các gia đình chăm chiều con đến tập 20 tuổi mà con chưa thể nấu bát canh hay tự tráng trứng, gọt hoa quả cho chính Chúng tôi. Vậy chúng ta đang dạy con sống tự lập hay nuôi dưỡng sự phụ thuộc vào ta cả đời?

Chúng ta cố sản xuất đầy đủ dinh dưỡng nhưng vô tình lại “đánh cắp” đi của trẻ con thói quen ăn uống lành mạnh và tinh thần vật chất.

Đúng hơn chúng ta tự tước đi bầu ko khí ấm êm trong các bữa cơm tối, không sẻ chia các thông tin vui vẻ, chưa kịp dạy con cách thức tự nấu, tự dọn, tự chăm nom bản thân.

Ảnh minh họa. tuổi trẻ

giả dụ chúng ta cứ cam tâm khiến “nô lệ” cho con trong khoảng việc nhỏ tới việc to thì ta sẽ đúc ra một các con người đài các, ỷ lại, tiêu cực, ích kỷ, vô tinh thần.

Liệu sở hữu đòi hỏi con hiếu thảo lúc chính ta chưa từng dạy con gắp miếng ngon mời người thân nhỉ! chậm triển khai sở hữu phải lỗi hệ thống giáo dục hay là chọn lựa của mỗi bậc ba má chúng ta!

Ban phát yêu thương

cưng chiều con nít như trung tâm trong gia đình là tự bạn đã tạo cho con quyền uy, thói la hét của ông hoàng bà chúa bỗng dưng được đáp ứng theo ý của Tôi.

Bội thực lời khen dành cho tuổi teen cũng sẽ vô nghĩa khi con đang cần ở ta các biểu cảm thực tình, sự chia sẻ nghĩa vụ, động viên sự dũng cảm trong từng hành động.

bậc bác mẹ mắc các căn bệnh so sánh, hờn giận hay tỏ oai quyền, thì vô hình bạn đã chia tách tình thương khiến cho các con phải kể xấu và chống chọi sở hữu nhau.

chậm triển khai là kiểu giáo dục “Dẫm đạp lên nhau để tranh giành tình thương”. nếu như ko giành được, chúng sẽ quay sang trêu ghẹo, ghét em, đánh em cho bõ tức. Vậy lỗi chậm tiến độ sở hữu thuộc về trẻ con và hệ thống giáo dục trường học?

Giúp con biết cảm ơn lúc được nhận quà và biết xin lỗi lúc Tôi chưa đúng, dù điều chậm tiến độ mang thể là rất khó. lúc con bước sang tuổi dạy thì mà ta vẫn giữ lề thói truy nã xét, tra hỏi về điểm số, bài tập hoặc câu hỏi vô nghĩa “Hôm nay ở trường với chuyện gì không?”, bạn sẽ nhận được câu trả “bình thường hay ko ạ”.

Con sẽ thấy vui khi bạn dành chí ít mỗi tuần hai tiếng cộng chơi, và cùng mở lòng chia sẻ. Điều quan yếu là bạn cần học bí quyết lắng nghe, bằng lòng và tôn trọng những gì con nói bằng những diễn tả rõ ràng “Mẹ thấy vui, thấy rất tích cực, hãnh diện, chấp thuận, thích, kiêu hãnh, hạnh phúc, an tâm…”.

Thay cho việc “nhảy vào cổ họng” khi con đang nhắc hay chụp mũ và răn dạy, bạn thử gợi ý, đưa lựa chọn khác, góc nhìn khác giúp con tự giải đáp.

hạn chế căn bệnh “nhanh và ngay” bằng điều tiết xúc cảm của tớ và con. sở hữu lần sau khi san sớt, con trai Chúng tôi đề cập như quát “Bố nhắc lan man và phản ứng như của đứa trẻ bị dành miếng bánh”.

Tôi tĩnh tâm biên chép và đóng khuông lại những nhận xét này trên một trang giấy. Sau 3 ngày mình nhẹ nhõm đặt nghi vấn một phương pháp tế nhị giúp con liên tưởng tới câu kể chưa phù hợp của Tôi.

Để rốt cuộc chàng trai 16 tuổi trông thấy rằng “Con nợ bố một lời xin lỗi!” Bạn luôn hành động lý do con nhưng hãy yên lặng tự hỏi “Mình đã mang nghệ thuật khiến cho bác mẹ, dẫn dắt mọi tình huống để đạt được mục đích giáo dục?”.

Lời kết “Không với gì là chân lý đúng sai – Mà chỉ với lựa chọn trị giá giáo dục sẽ tạo nên con người”.

Nguồn Thanh Xinh tổng hợp internet

NO COMMENTS