Đến trường mỗi ngày để viết tiếp ước mơ còn chưa hoàn thành

0
283

Gia cảnh thiếu trước hụt sau, nhưng Thảo cùng mấy anh em trong nhà vẫn cố đến trường mỗi ngày và luôn là những học sinh kiểu mẫu của lớp tìm gia sư giỏi

  • Cuộc thi 'Học bổng Đèn Đom Đóm'  /  Thể lệ cuộc thi 'Học bổng Đèn Đom Đóm'

Gần một năm trước, tôi về công tác tại Trường THCS Tân Ân, Long An. Ngôi trường tuy gần với thị trấn, nhưng người dân còn rất nghèo. Tại đây, bạn sẽ dễ dàng bắt gặp hình ảnh người dân cày lam lũ trên đồng ruộng, nhổ cấy từng bụi lúa để có một mùa bội thu, nhưng lúc được lúc không. Hay đơn giản là những đứa bé khoảng 10-11 tuổi lặn lội mò cua, bắt ốc, bắt cá để về trang trải cho bữa ăn. Các em bán được bao nhiêu thì dùng hết số tiền ấy để mua sách vở, gạo… Cuộc sống tuy khó nhọc, khó khăn nhưng các em luôn là niềm kiêu hãnh của gia đình và quê hương.

 

 

 

 

 

Thảo đang chuẩn bị cơm chiều.

 

 

 

 

Tôi xin được nói đến hoàn cảnh của em Nguyễn Hoàng Thảo, đang là học trò lớp 92 của Trường THCS Tân Ân. Ngôi nhà của em đang ở rất đơn sơ, nằm ngay một con hẻm nhỏ phía sau Trường THCS Tân Ân. Trong nhà của em rất trống vắng, chỉ có một vài vật dụng đơn sơ. Mọi thứ tuy khó khăn, nhưng hy vọng và chũm để đạt ước mong của em chưa bao giờ bị ảnh hưởng bởi những thứ ngày nay.

Gia đình của em có bốn anh em, Thảo là con thứ trong gia đình. Em có hai anh lớn và một em gái đang học lớp 6/3. Hai anh em cùng học chung trường. Ngày trước, ba Thảo là rường cột gia đình, nhưng vì căn bệnh sỏi túi mật hành tội, anh cũng không làm nặng được nữa. Tuy anh đã mổ nhưng sức khỏe cũng không được như trước.

Hàng ngày, mọi người trong xóm đều không còn xa lạ với hình ảnh một người đàn ông lặn lội ngoài ruộng hay dọc con kinh nhỏ gần nhà để bắt được con cá, con cua. Gánh nặng gia đình đặt lên đôi vai của mẹ Thảo. Chị đang làm phụ bếp cho một công. Với đồng lương ít ỏi mỗi tháng, chị phải trang trải phí tổn trong nhà và cho ba anh em Thảo đi học. Ngay cả người anh lớn sinh năm 1997 cũng phải nghỉ học để phụ giúp công việc nhà từ rất sớm, trong khi tương lai em còn rộng mở phía trước.

Sức khỏe chị lại không tốt. Vừa rồi chị lại phải chạy khắp nơi để xoay sở đủ tiền mổ ruột thừa, may mà bà con thương trợ giúp. Sau đó chị lại vùi đầu vào đi làm để trả nợ dần cho người ta, mà không biết khi nào mới trả được vì lương đã không đủ ăn xài.

Anh kế của Thảo là Thuận đang học lớp 12 trường THPT Chu Văn An. Em cũng là học sinh khá giỏi nhiều năm liền. Hiện tổn phí học tập của em cũng rất nhiều. Gia đình cũng phải chật vật vì con đường ngày mai phía trước của em. Liệu rằng ước mơ của Thảo có vụt tắt như người anh lớn của em không?. Còn cô em gái Huyền Trân đang học lớp 6 cũng là học sinh giỏi từ bậc tiểu học. Nói về Thảo thì em cũng là một học trò giỏi nhiều năm liền, hoạt động năng nổ trong các phong trào của trường. Năm nay em còn được chọn vào đội học trò giỏi của trường. Hiện các em chính là niềm tự hào và hy vọng lớn nhất của gia đình.

Do ruộng ít, nên gia đình của Thảo phải mua thêm gạo mới có thể đủ ăn. Tuy nhiên, không vì những khó khăn này mà ý chí học tập của các em giảm sút. Có lẽ đây chính là căn nguyên làm cho ý chí đó mạnh mẽ hơn để gia đình các em vậy thoát nghèo. Các em tinh thần được rằng chỉ có học mới đổi thay mệnh và thực hành bao ước mơ ở phía trước.

Nghèo và khổ luôn song hành cùng nhau. Ngôi nhà mặc cả gia đình em đang ở bị cháy vào năm 2013, mọi thứ đều tiêu tán theo ngọn lửa đó. Nhưng may mà mọi người trong nhà em không sao. Nhờ sự giúp đỡ của chính quyền địa phương và bà con hàng xóm nên ngôi nhà được xây lại vững chắc hơn, không còn trợ thời như trước nữa. Ngôi nhà mới nhưng chưa quét xi măng bên ngoài. Trong nhà của em không có vật dụng gì cả, chỉ vài đồ giản dị, đã cũ. Gia đình em đang ở diện hộ nghèo của xã. Dù vậy, nhưng mấy anh em Thảo vẫn đến trường mỗi ngày để viết tiếp trang mơ ước còn dang dở. Các em vẫn là những học trò kiểu mẫu của lớp, trường.

Hiện gánh nặng trên đôi vai mẹ của em còn nặng hơn. Chị Vân như già trước cái tuổi 42. Chị còn hai người mẹ cũng ở chung nhà, một người mẹ ruột 89 tuổi và mẹ nuôi 76 tuổi. bao lăm thứ cứ vây lấy vợ chồng anh chị. Cái khổ cứ đeo bám quanh năm suốt tháng không rời.

Tuy mọi thứ khó khăn là thế nhưng ba mẹ của em Thảo không mất đi niềm tin. Họ luôn hy vọng rằng những núm sẽ được bù đắp một cách xứng đáng nhất.

Trong cuộc sống muôn hình vạn trạng này, ai cũng có tình cảnh riêng. Bên cạnh những người có của dư của để, đâu đó cũng còn những góc khuất căn số. Họ đang vật lộn với cuộc sống mưu sinh để trang trải cho gia đình. Hãy dang rộng vòng tay yêu thương để Thuận, Thảo và Trân có thể viết tiếp trang ước mong còn dang dở. Hy vọng trong mai sau, những măng non ấy sẽ được lớn khôn, trưởng thành một cách hoàn thiện nhất.

Nguồn: Tổng hợp

 

NO COMMENTS