Cô giáo tiểu học kể chuyện vượt biển dạy học cho học viên hải đảo các năm tháng dạy học trên vịnh Cam Ranh

0
203

các năm tháng dạy học bên trên vịnh Cam Ranh (Khánh Hòa) là quãng thời gian khó quên với cô giáo Phan Thị Thủy. Việc ra đảo công tác dù khó khăn do “cách sông trở đò” nhưng bù lại sự chân chất, thân thiết của những em học viên, người dân khiến cho cô nhớ mãi.

=====>>> Xem thêm: Trung tâm gia sư uy tín tại Hà Nội :  https://giasuviet.net.vn/

bây chừ, cô giáo Phan Thị Thủy đang công tác tại Trường Tiểu học Cam Đức 2, thị trấn Cam Đức, huyện Cam Lâm, tỉnh Khánh Hòa.

chia sẻ về Tại Sao chọn nghề giáo, cô Thủy cho thấy, từ lúc còn ngồi bên trên ghế nhà trường cô đã nhận được được nhiều sự quan tâm, mến yêu và che chở tận tình của những thế hệ thầy, cô giáo.

“Khi ấy, tôi cảm nhận đc thú vui, hạnh phúc của những người thầy, người cô của chính mình khi làm một nhà giáo. chính vì như vậy, trong tôi hun đúc một ước mơ sau này sẽ trở thành nhà giáo”, cô Thủy tâm sự. Mang trong mình hoài bảo ấy, cô Thủy đã thi vào Trường CĐ Sư phạm Nha Trang.

 

Cô giáo Phan Thị Thủy – (Ảnh: NVCC)

 

Năm 2000, cô Thủy ra trường & về công tác tại điểm trường đảo Bình Ba, thuộc trường THCS Cam Bình (học 2 cấp) – một điểm trường hải đảo nằm bên trên vịnh Cam Ranh, Khánh Hòa hiện thời.

Để ra đảo Bình Ba công tác, các giáo viên phải đi đò khoảng một giờ đồng hồ thời trang, từ cảng cá Đá Bạc (Cam Ranh). bọn họ đc miễn tiền đò qua lại và thường ở nội trú khoảng 1-2 tuần mới về nhà một lần.

Nữ giáo viên cho biết thêm, do điểm trường “cách sông trở đò” cho nên việc đi lại của giáo viên khá vất vả, đặc biệt là những tháng mùa đông, biển động. “Tôi còn nhớ có lần bị say sóng và ngất trên đò. Người dân thấy vậy đã xúm vào sơ cứu, đưa vào nhà để chăm sóc nhiều giờ liền”, cô Thủy xúc động kể.

sau đó 1 năm công tác ở đảo Bình Ba thì cô Thủy được chuyển hẳn qua dạy học ở điểm trường đảo Bình Hưng – một điểm đảo khác bên trên Vịnh Cam Ranh, mất khoảng 90 phút đi đò từ đất liền. “Chuyện bị sóng biển đánh ướt sũng quần áo là chuyện bình thường vào những hôm có gió to, sóng lớn. không có xúc cảm nào khác ngoài lo lắng, sợ hãi”, nữ giáo viên tâm sự.

 

 

Chuyến đò đưa người dân, giáo viên cùng hàng hóa ra đảo Bình Ba trên Vịnh Cam Ranh, Khánh Hòa – (Ảnh: Thủy Nguyên)

 

các hôm có bão to, đò không chạy thì các giáo viên đành phải đi nhờ ghe cá của người dân. Bù lại những gian nan mọi khi đi đò thì nữ giáo viên cho thấy thêm, người dân bên trên đảo sống rất chan hòa, quý mến giáo viên. Cô kể, các khi người dân trúng cá, mực thì bọn họ thường mang đến biếu giáo viên. Tuy rất hiếm, nhưng cảm tình đó khiến những giáo viên cảm động. vì vậy, những bữa cơm nội trú của giáo viên đầy ắp tiếng cười nhờ hương vị biển, tấm lòng của ngư dân.

Nữ giáo viên cho biết, đến nay đã có 17 năm dạy học cho học viên tiểu học. lâu lăm trong nghề, nữ giáo viên cho rằng, học viên hải đảo với học sinh ở đất liền cũng có tương đối nhiều điểm nổi bật.

“Học sinh ở đất liền thì độ nhạy, nhanh nhẹn hơn so với học sinh ở điểm đảo. sự hiểu biết của học sinh ở điểm đảo cũng hạn chế hơn nhưng phần lớn những em ngoan hiền so với học sinh đất liền”, nữ giáo viên kể và cho thấy thêm, các hôm trễ đò thì học sinh trên đảo thường đến chuyện trò cùng giáo viên.

Cô Thủy kể, sự nghiệp trồng người của chính bản thân mình cũng có khá nhiều kỷ niệm vui bi thảm cùng học trò nhưng có lẽ ký ức về một cậu học trò bị bạn bè xa lánh chỉ vì bố mẹ mất sau căn bệnh AIDS khiến cho cô ám ảnh mãi. Đó là dịp hồi niệp về một nam học sinh lớp 4 ở điểm trường đảo Bình Hưng, năm 2001.

 

 

Một góc đảo Bình Ba, Cam Ranh, Khánh Hòa – (Ảnh: Thủy Nguyên)

 

“Tôi thấy rằng, em rất hụt hẫng và buồn chán. những lúc ấy, em luôn bên tôi và xem tôi như một người mẹ”, nữ giáo viên hồi tưởng. trước sự việc này, nữ giáo viên đã hướng đến cặn kẽ câu chuyện từ những bên & giảng giải cho những em học sinh hiểu thêm về căn bệnh AIDS.

tiếp đến, nhà trường cùng cơ quan ban ngành địa phương cũng đã vào cuộc tuyên truyền, đưa 4 bạn bè của nam học viên này đi khám. kết quả, 4 bạn bè không còn bị nhiễm “căn bệnh thế kỷ”. “Mọi người không hề xa lánh and yêu thương em hơn. xúc cảm của tớ thật hạnh phúc và càng thấy yêu nghề giáo của mình hơn”, nữ giáo viên rưng rưng kể với PV Dân trí.

Nguồn: Tổng hợp trên mạng

 

NO COMMENTS